Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (manhhoi2000)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    14238323_10154543915446052_5516270957703098658_n.jpg Be_Chuc_Tet.swf DSCF5425.jpg HaiSacHoaigonbyHoangHuy.jpg HuuLoan2.jpg Bai_tho_Nu_trong_di_co_mt_nghin_dan_ong_ca_Rasul_Gamzatovich_Gamzatov__Thicanet.mp3 Dung_vi_em_la_bien.swf 1.swf 11.swf DSCF3912.jpg DSCF3892.jpg DSCF37801.jpg DSCF3750.jpg DSCF3786.jpg 0.images9.jpg NgoiTruongDauYeu-Topca.mp3

    Chào mừng quý vị đến với Website của Trường THCS Đông Sơn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Hai sắc hoa ti gôn và ẩn số T.T.Kh

    HaiSacHoaigonbyHoangHuy.jpg
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: http://vn.360plus.yahoo.com/Tre-VN
    Người gửi: Phạm Mạnh
    Ngày gửi: 15h:29' 09-04-2010
    Dung lượng: 20.2 KB
    Số lượt tải: 8
    Mô tả: Vào khoảng 6/1937, báo "Tiểu thuyết thứ bảy" xuất bản tạiHà Nội đăng truyện ngắn Hoa Ti Gôncủa ký giả Thanh Châu. Theo đó câu chuyện kể lại một mối tình giữa một chàng nghệ sĩ và một thiếu nữ.

    Sau đó không lâu,toà soạn nhận được của một ngườithiếu phụ trạc 20, dáng bé nhỏ, thùy mị, nét mặt u buồn, mang đến một bì thơ dán kín gửi cho chủ bút, trong đó chỉ gọn một bài thơ Hai sắc hoa ty-gôn, dưới ký tên T.T.Kh. Khi thiếu phụ đi rồi, tòa soạn xem thơ nhận thấy thi phẩm ghi lại cảnh tình đáng thương tâm, nhưng người ta chỉ nhớ lờ mờ hình ảnh thiếu phụ kiạĐó là lần đầu và cũng là lần cuối người thiếu phụ nầy xuất hiện.

    Câu chuyện "Hoa ti-gôn" đã khơi lại mối tình xưa mà người thiếu phụ (T.T.Kh.) đã từng yêu một người và từng trao lời gắn bó dưới dàn hoa ti-gôn.Rồi chàng ra đi;nàng ở lại và nhận một mối tình gượng ép.Nàng đã làm bài thơ để giải toả niềm tâm sự.

    Trong "Hai sắc hoa ti-gôn", tác giả thuật lại câu chuyện tình giữa nàng và chàng nghệ sĩ trót đã yêu nhau, song hoàn cảnh trái ngang, nàng phải gạt nước mắt nên duyên cùng người khác - một ông chồng luống tuổi - để rồi tan nát tâm tư mỗi khi nhớ lại những kỷ niệm êm đềm của một thời quá
    khứ.

    Sau bài thơ nầy, toà soạn Tiểu Thuyết Thứ Bẩy lại nhận được bằng đường bưu cục 3 tác phẩm khác cũng mang tên T.T.Kh.Đó là các bài Bài ThơThứNhất, Bài thơ đan áo (riêng đăng ở Phụ nữ thời đàm) và Bài thơ cuối cùng.

    Từ đó về sau, người ta không còn gặp thơ của T.T.Kh nữa và không hiểu tại sao bài "Hai sắc hoa ti-gôn" lại xuất hiện trước "Bài thơ thứ nhất".

    Từ lúc T.T. Kh góp mặt vào làng thi ca tiền chiến, người ta đã tốn biết bao công phu đi tìm hiểu về T.T.Kh..Không ai biết được tên thật cũng như quê quán của nàng.Có người cho nàng là Trần Thị Khánh, một nữ sinh phố Sinh Từ, Hà nộịCó kẻ cho cô là người yêu của thi sĩ Thâm Tâm, hay đây chỉ là một nhân vật trong tưởng tượng của ông nhằm lâm ly hoá hay thi vị hoá một mối tình tưởng tượng.Rồi, ký giả Thanh Châu, các thi sĩ
    Nguyễn Bính và J. Leiba cũng nhận T.T.Kh. là người yêu của mình !Kể từ đó, dù cho các nhà văn tốn không biết bao giấy mực nhưng họ vẫn không biết gì hơn về nàng.

    Về hoa ty-gôn (antigone in French) : loại hoa dây đẹp, không thơm, có hình quả tim vỡ làm mấy mảnh, màu trắng và hồng; ở miền Nam VN gọi là hoa nho vì lá giống lá nhọTác giả mượn ý màu trắng là màu trinh bạch, ngây thơ khi nàng còn nhỏ dại, và hồng là màu mà nàng phải trải qua nhữg sự đau khổ trong tình trường khi con tim nàng tan vỡ...

    Như ta đã thấy "Bài thơ cuối cùng", xuất hiện vào giữa năm 1938, trong đó T.T.Kh. giận trách người tình cũ đã đem thơ của nàng lên mặt báọ làm lộ chuyện thầm kín "cho khắp người đời thóc mách xem", thì không còn thấy xuất hiện bài thơ nào khác của nàng nữạ

    Mãi tới 2 năm sau, vào giữa 1940, mới thấy xuất hiện bài thơ Gửi T.T.Kh với bút hiệu Thâm Tâm (Nguyễn Tuấn Trình,1917-1948), có lẽ là ông ở xa vừa mới về.Ông tự nhận là người tình cũ của T.T.Kh, gọi nàng bằng tên "Khánh" và nhắc tên nầy tổng cộng 4 lần.Bài thơ nầy là để trả lời cho 4 bài thơ của nàng, nhưng với giọng điệu cay đắng, mỉa mai!

    Ngoài ra Thâm Tâm còn 2 bài thơ khác viết cho T.T.Kh như sau: Màu Máu Ty-gôn, Dang Dở

    Đây là những bài thơ tình hay nhất của Thâm Tâm gởi cho T.T.Kh xuất hiện trong năm 1940.Bài thơ "Dang dở" trên đãchấm dứt "mối tình bí mật" đó.Nhưng...

    Sau đó, người ta lại được "biết chút ít" về T.T.Kh. qua bài thơ Dòng dư lệ của Nguyễn Bính. Lúc bấy giờ ai chẳng nghỉ T.T.Kh chính là người tình vườn Thanh của Nguyễn Bính. Nhưng đó chỉ là sự ngộ nhận của một kẻ si thơ T.T.Kh mà thôị

    Thi sĩ Nguyễn Bính lúc còn trẻ có máu giang hồ, vào Nam ra Bắc mấy lần.Một lần dong ruổi, gặp đêm mưa lớn, ông ghé vào trọ tại một nhà ở vùng Thanh Hóa, được người lão bộc tiếp đãị Nhà có khu vuờn đẹp, trong nhà có cô gái trẻ ngồi quay tơ -mà ông gọi là "Người Vườn Thanh" - đã khiến ông run động, thao thức bâng quơ, nhưng nghĩ mình còn nặng kiếp giang hồ nên chưa dám tính đến chuyện tình duyên.

    Rồi mấy năm sau, ông lại có dịp qua vùng Thanh Hóa, bèn tìm đến chốn cũ, thì được người lão bộc năm xưa kể cho nghe "một thiên hận tình".Thời gian lại qua đi, ông gần như đã quên câu chuyện đó, thì đọc được những bài thơ của T.T.Kh xuất hiện trên báọÔng thấy những bài thơ đó
    giống hệt thiên hận tình của "Người Vườn Thanh" năm nào, ông nghĩ rằng "Người Vườn Thanh" chính là T.T.Kh., và viết bài thơ "Dòng dư lệ để tặng nàng.


    Mặc dầu xôn xao bàn tán và tranh dành lấy mình và lấy thơcủa min`h. T.T.KH đã biến mất. Cho đến muà xuân năm 1938ngày 30 tháng 10 thì trên tiểu thuyết thứ bảy laị xuất hiệnT.T.KH với Bài thơ cuối cùng. -Dó là ba bài thơ mà T.T.KHđã để laị trong lòng tất cả người yêu thơ của bà. Cho đếnthập kỷ 80, vẫn có người noí rằng bà còn sống và đã gặpbà, nhưng dù sao đó cũng chỉ là một lời noí mà thôị

    Vậy T.T.KH nàng là ai ??? và vì ai mà làm thơ ??? Cái nghi vấnđã kéo daì hơn 50 năm cho đến năm 1994. Bà -D.T.L (tạm dấutên) đã tiết lộ cái mà thiện hạ cho là "Thiên cơ bât' khả tiếtlộ" cho nhà văn Thế Nhật, và đó cũng là cái chià khoá đểmở cái cửa nghi vấn cho làng văn hoc. Vietnam.

    T.T.KH là gì?
    T chữ thứ nhất là TRẦN
    T chữ thứ hai là THANH
    KH chữ thứ ba là KHÓC

    KHÓC ở đây là khóc cho mối tình có duyên không nợ, khóc cho cái éo le cuộc đờị Tạo hoá chớ trêu kiến cho họ gặp nhau rồi đem cho họ bao nhiêu là nước mắc ngậm ngùi khi xa nhau.

    THANH là Thanh Tâm. là tác giả của bài "Hoa "Ti-gôn"" mà tôiđã nhắc ở trên, Ông hiện cư ngụ tại Hà nội, là người đãtạo cho T.T.KH những cảm xúc để viết lên những giận hờn,thương xót, và khoc' thương. Người đã mang nặng chữ chung,thủy với chữ tình, đã gắn bó với thơ T.T.KH, với cái hồncủa nàng suôt' hơn 50 năm trời đằng đẵng. Môt. người màhôm nay thân đã tàn sức đã tận, nhưng tâm hồn vẫn lâng
    lâng cái trẻ trung, cái nhớ thương ray rứt về cố nhân. Mộtngười có tâm hồn cao thương và sắc đá, trước những thửthách chơ trêu của tạo hoá, nhưng laị mềm mại, đắng cay trongtừng ngòi but' ông buông lơị

    TRẦN là Trần Thị Chung , ( Tên thường goị là Trần Thị Vân Chung ) Sinh ngày 25-8-1919 tại thị xã Thanh Hoá, Hà Nộị Sinhtrưởng trong một gia đình Quan lại thời bấy giờ, Vân Chungcó một người anh cả, hai người em gái và một người em traiut'. Na*m 1934, qua mối mai, gia đình nàng đã hứa gả nàng cho môt. luật sư (Lê Ngọc Chấn, ông đã chết sau khi mãn tù cảitạo hoc. tập). Hiện nay bà cùng các con sinh sống ở miền nam
    nước Pháp trong một thị xã nhỏ và bà vẫn tiếp tục làm thơ,viết văn với nhiều bút hiệu khác khau như Vân Nương, TơSương v.v...

    Tôi xin gửi đến bà Vân Chung lời cảm khích vô cùng vềnhững cống hiến của bà cho nền văn hoc. việt nam, cảm ơn nhà văn Thế Nhật, bà -D.T.L cùng những người yêu T.T.KH.Ruốt cuộc cái nghi án văn hoc. nay đã được công bố.
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến